• HOME
  • TRAVEL
  • News
  • Life
  • Sport
  • Entertainment
  • Environment
  • ANTV
  • Animal world

    4 đứa trẻ mồ côi cha, ốm trơ xương vì đói ăn bên bà nội già yếu sau khi mẹ bỏ đi lấy chồng mới

    Thắp nén hương lên bàn thờ cha, 4 đứa trẻ chia nhau tô cơm nguội chan xì dầu rồi vội vã cắp sách đến trường cho kịp giờ học chữ. Từ lúc cha mất vì ung thư, mẹ vội đi tìm hạnh phúc mới, chưa một ngày 4 đứa trẻ được ăn no.



    Người dân ở ấp Đông B, xã Nhị Bình, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang không còn xa lạ với hình ảnh một người bà còng lưng, ban ngày đưa đón 4 đứa trẻ đi học, chiều đến lại dắt nhau đi lượm ve chai khắp xóm để đổi lấy cơm ngày ba bữa.

    Bước qua cái tuổi xế chiều nhưng cuộc sống của bà Nguyễn Thị Hồng chưa một ngày nhàn hạ khi đứa con trai lớn chết đi để lại 4 đứa cháu nội nheo nhóc cho bà.

    Ngồi một góc trước căn nhà xập xệ, Nguyễn Gia Bảo (13 tuổi, học lớp 5) buồn bã bưng tô cơm trắng chan xì dầu chia cho hai đứa em Nguyễn Minh Phát (10 tuổi, học lớp 4), Nguyễn Trọng Khang (7 tuổi, học lớp 1) để ăn trưa. Cách đó vài bước chân, bà Hồng loay hoay giặt đống quần áo rồi đi đón Nguyễn Minh Đạt (8 tuổi, học lớp 3) vừa tan trường.

    Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng cả 4 đứa cháu đều được bà Hồng cho đi học đầy đủ. Bà tâm sự: "Đời ông bà, cha mẹ nó đã thất học nên khổ lắm rồi, bà chỉ mong tụi nhỏ được học cái chữ, sau này thoát khỏi cảnh làm thuê làm mướn, có khổ đến mấy bà cũng không để tụi nhỏ nghỉ học".

    Sau khi anh Trịnh Minh Nhựt (bố của tụi nhỏ) mất vì bệnh ung thư, mẹ của tụi nhỏ cũng vội vã đi tìm hạnh phúc mới để lại cho bà 4 đứa cháu nội nheo nhóc. Vì không đăng ký kết hôn nên cả 4 đứa cháu nội của bà đều lấy họ mẹ.

    Trước cú sốc tâm lý quá lớn khi không có cha, có mẹ, 4 đứa cháu của bà Hồng phải lỡ việc học một năm, dù đã 13 tuổi nhưng Gia Bảo chỉ học đến lớp 5. Ôm đứa em út Trọng Khang vào lòng, Gia Bảo thỏ thẻ nói: "Con muốn mấy đứa em con không phải nhịn đói nữa, con ước mỗi ngày, tụi con và bà nội đều có cơm ăn, con thích ăn thịt lắm mà phải đợi đám giỗ, người ta cho đồ ăn, con mới được ăn thôi".

    Kể từ lúc cha mất, mẹ đi tìm hạnh phúc mới, bữa cơm mỗi ngày của 4 đứa trẻ chỉ vỏn vẹn rau luộc chấm với xì dầu. Cũng chính vì cuộc sống quá khó khăn, mọi sinh hoạt trong nhà đều phụ thuộc vào bà nội già yếu nên một bữa cơm no cũng trở nên thất thường.

    Để có tiền trang trải, mỗi ngày bà Hồng phải đi rửa chén thuê cho người ta với thu nhập khoảng 50.000 đồng, mấy tháng nay bà Hồng đổ bệnh nên khó khăn càng thêm chồng chất.

    "Bà bị bướu cổ, viêm khớp mãn tính, đau ốm hoài mà có khi nào dám đi bệnh viện để khám đâu. Sợ tốn tiền lắm, bệnh quá trời nên bà bỏ luôn. Chỉ mong sao ngày nào cũng kiếm được vài chục ngàn, mua gạo, mắm muối để nuôi cháu nội, đến đâu hay đến đó chứ biết làm sao", bà Hồng rớt nước mắt.

    Thắp nén nhang lên bàn thờ cha, 4 đứa trẻ ôm choàng lấy nhau rồi bật khóc. Có lẽ với 4 đứa trẻ, từ lúc cha mất, mẹ đi tìm hạnh phúc mới, bà nội già yếu là chỗ dựa duy nhất của chúng. Nép sát vào lòng bà Hồng, Khang ngây ngô hỏi: "Sao lâu quá mẹ không về thăm tụi con, mấy đứa bạn nói con mồ côi, mà mồ côi là gì hả nội. Con muốn có cha, có mẹ như thằng Huy, thằng Khánh bạn con thôi".

    Khẽ quệt những giọt nước mắt lăn dài trên đôi gò má, bà Hồng gắng gượng, an ủi đứa cháu nội: "Khang phải ngoan thì mẹ mới về thăm Khang được, mẹ đi làm để kiếm tiền, khi nào mẹ có tiền sẽ về thăm Khang, Khang ráng học giỏi nha".

    Trong suy nghĩ của bà Hồng, chưa bao giờ bà trách cứ mẹ của tụi nhỏ, bởi bà biết, cũng vì nghèo khổ quá, khi con trai bà mất đi, con dâu bà mới bỏ xứ mà đi tìm một hạnh phúc mới. Bà chỉ ước giá mà bà đủ điều kiện, để lo cho mấy đứa cháu nội được học hành đến nơi đến chốn.

    No comments:

Popular Posts