• HOME
  • TRAVEL
  • News
  • Life
  • Sport
  • Entertainment
  • Environment
  • ANTV
  • Animal world

    Cậu bé 10 tuổi sống cô độc, đi hàng trăm cây số đưa thi thể bố về chôn cất

    Không được như bạn bè ở trường tiểu học Thành Long (xã Thành Long, huyện Hàm Yên, tỉnh Tuyên Quang), em Đặng Văn Khuyên (học sinh lớp 5) sống lủi thủi một mình trong ngôi nhà tranh với hàng nghìn khe hở lạnh thấu trời.

    Bất kể dù trời nắng hay mưa, cậu học sinh nghèo này chưa một ngày nghỉ học. Trong suy nghĩ của Khuyên, em tự nhủ phải chăm sóc bản thân thật tốt, không bao giờ được gục ngã. Lúc nào em cũng thôi thúc mình phải biết vươn lên trong cuộc sống, vượt qua mọi "bão giông" trưởng thành.

    Ngoài những giờ lên lớp, Khuyên thường lên rừng hái măng để làm rau sống qua ngày. Còn gạo thì em được các bác, cô giáo và hàng xóm giúp đỡ. Cuộc sống của em chỉ quanh quẩn với mấy bức tường ọp ep trong ngôi nhà đơn sơ, chẳng có ai bầu bạn. Cái ăn, cái mặc đã thiếu thốn rồi nhưng đến nơi ở của em cũng chẳng được tử tế.


    Ngôi nhà của Khuyên được làm bằng gỗ, lợp mái tranh đã cũ kĩ, xung quanh chỉ là những liếp tre, nứa không được che chắn cẩn thận. Mùa hè không nói nhưng ở vùng núi, mùa đông đến với hàng nghìn khe hở như vậy sẽ chẳng thể ấm nổi.

    Khuyên sống với bà nội từ nhỏ nên không biết mặt bố. Bố bỏ Khuyên khi em còn bé, kể từ đó đến giờ bố Khuyên chỉ về qua nhà 1 lần rồi đi luôn, cũng chẳng gửi tiền về nuôi dưỡng, chăm sóc Khuyên. Trong thâm tâm của Khuyên, em vẫn mong ngóng một ngày nào đó, bố sẽ về đoàn tụ, bù đắp mọi yêu thương cho em.

    Khi Khuyên đang học trên lớp thì nhận được tin như sét đánh ngang tai, bố bị tai nạn chết trên cửa khẩu Lạng Sơn. Khi ấy, dù chẳng biết mặt bố như thế nào, nhưng nhờ sự giúp đỡ của các thầy cô giáo trong trường, Khuyên xin nghỉ học, cầm 10 triệu đồng lên Lạng Sơn đưa thi thể bố về nhà để tổ chức ma chay.

    Hoàn cảnh của Khuyên khó khăn nên khi đưa được thi thể bố về nhà, chính quyền địa phương, hàng xóm đã chung tay giúp đỡ Khuyên để mai táng cho bố. Cuộc sống của Khuyên đã khổ nay còn khốn khổ hơn khi mà tia hy vọng một ngày nào đó bố sẽ về đoàn tụ với em đã vụt tắt.

    No comments:

Popular Posts