Ông Kiên nói vọng vào nhà nơi cô gái 26 tuổi đang ngồi bất động trên xe lăn: "Liên ngoan nhé, bố đi chút rồi về".
Nguyễn Thị Liên (sinh năm 1993) đầu vẹo sang một bên, cố nhấc cánh tay trái lòng khòng vẫy vẫy, miệng ú ớ "Chào bố". Ông Kiên quay đầu lại, nở nụ cười tươi trước khi lên xe đến một hội nghị để chơi nhạc.
Ở tuổi 62, ông Nguyễn Văn Kiên (khu Nhân Cầu 2, thị trấn Hưng Hà, huyện Hưng Hà, Thái Bình) vẫn thường đi đánh đàn tại các hội nghị, đình đám để kiếm thêm thu nhập. Về hưu được vài năm, lương tháng 4,5 triệu, cộng với chu cấp của vợ cũ và tiền hỗ trợ khuyết tật của con gái, với ông thế là đủ tiêu. Ông bảo, tiền làm thêm để tiết kiệm cho con đi viện, mỗi năm cũng mất hơn chục triệu.
Liên ngay từ lúc sinh ra đã bị sặc nước ối, ngạt thở rồi sốt cao. Hơn 4 tháng đi viện, bác sĩ kết luận cô bé bị bại não, không thể phục hồi. Đưa về nhà, đêm nào Liên cũng khóc ngằn ngặt, người mềm như bún. Trông con vất vả, vợ chồng ông Kiên mâu thuẫn. Năm con 3 tuổi, họ ly hôn, vợ ông không nhận nuôi con.
26 năm qua, mọi sinh hoạt của Liên đều gắn với bố, kể cả khi cô bắt đầu dậy thì, có những thay đổi sinh lý. Nhìn những cô gái bằng tuổi con có váy đẹp, dép xinh, ông cũng ra chợ mua về. "Con cũng có quyền được làm đẹp"



No comments:
Post a Comment